Articles by "Anhvaem"

Hiển thị các bài đăng có nhãn Anhvaem. Hiển thị tất cả bài đăng


Hôm kia, em gọi điện và bảo tôi đặt vé vì Tết này em vẫn muốn về nhà, do nghe chúng bạn đã về hết rồi... Tết nhất, ai cũng muốn quây quần bên gia đình, bên bếp lửa tình thân, Tôi cũng thế và Em cũng thế cho dù lúc này chúng tôi đã là một gia đình, nghĩa là hai bên đều là Nhà.

Nhìn lại, tôi cũng có một ngôi Nhà để Tết đến sẽ về, sẽ vui vẻ và quây quần bên những người họ hàng, thân thích... Bất giác, thế nào gọi là Nhà?

Ai cũng có một tình yêu đối với Quê hương nơi mình sinh ra và lớn lên, rộng hơn là đất nước. Dẹp qua những câu chuyện buồn phiền, ai là người Việt Nam đi xa rồi cũng muốn trở về đất nước để đón Tết cùng người thân. Đó là tình yêu với Quê hương, Đất nước - một tình yêu lớn lao của những con người đang mang trong mình một dòng máu riêng biệt với phần còn lại của thế giới.

Nhưng đó chỉ là một ý niệm. Tình yêu đó chỉ là một tiềm thức xa xôi của câu à ơi thuở lọt lòng còn đọng lại. Một Quê hương, một Đất nước khác không phải là ý niệm, không phải tiềm thức, đó chính là Nhà. Nhà là nơi mỗi người may mắn đã sinh ra và lớn lên, đã ú tìm trong những ngày thơ bé, đã nô đùa trong những góc sân và lủi thủi sau những trận đòn dạy dỗ.

Nhà là Quê hương và Quê hương là nơi mỗi người đã lớn lên.

Nhà là tuổi thơ, là tiếng nói Mẹ Cha, là tiếng gọi Anh Em, là tiếng vọng Ông Bà và Nhà là khung trời kỷ niệm mang đầy ký ức ai cũng muốn một lần được trở về...

Nhưng vì thời gian thoi đưa, trôi qua trọng nhẹ nhàng và sâu lắng, để con người phải bước chân vội vã, để tuổi thơ lui xa dần và ngôi Nhà thêm ngày một khác. Tết đến đều mỗi năm, người đều thêm tuổi và lại thêm những vùng trời tuổi thơ mới chuẩn bị lớn lên.

Tuổi thơ của ai đã trôi qua nhưng có đầy ắp trong đó những tiếng nói cười của Cha Mẹ, những lời vọng Ông Bà yêu thương, những tiếng ới gọi nhau Anh Chị Em thì thật là may mắn.

Nếu không có, hãy tự mình xây dựng!


Cuối tuần rồi, vậy là sau 7 năm quen nhau, em cũng đã về với anh. Chúng ta sẽ cùng ghi nhớ ngày này nhé: 30/7/2016. Nhưng cũng là lần đầu tiên em dọn nhà, mà anh lại không ở bên cạnh phụ giúp em… Anh phải học, em cũng hiểu chuyện đó nên chẳng cằn nhằn gì anh cả. Đến chiều khi chuẩn bị về, anh gọi và em chỉ bảo rằng mình đang đói lắm…

Chúng ta bắt đầu cuộc sống mới rồi, cuộc sống của riêng chúng ta. Và xung quanh vẫn còn lắm bao nhiêu buồn vui mà mình sẽ cùng nhau phải vượt qua. Anh nhớ hoài những câu nói của em và về em: “Có một người để dựa vào lúc khó khăn chắc là vui lắm nhỉ”, “Nếu sợ khổ thì em đâu có yêu anh” và Cha bảo “Cha thương Tâm nhiều nhất vì Tâm là đứa phải chịu nhiều khổ cực nhất trong nhà”…

Anh tệ lắm. Rất tệ nữa kìa. Nhưng anh biết, vì em, anh đã luôn bắt mình phải cố gắng để thay đổi. Không phải chỉ vì em, mà là vì chúng ta, vì gia đình chúng ta.

… Hai ngày cuối tuần mà có nhiều cảm xúc qua em nhỉ!

Tối thứ bảy thì xem bảng điểm, biết mình đủ điệm vượt qua học phần đầu tiên của môn thi đầu tiên mà như muốn rụng rời cả tay chân, cảm xúc chẳng gì diễn tả nỗi khi “đầu đã xuôi”. Nhưng còn những bạn bè thi rớt, có người trẻ, có người nhiệt huyết, có người vượt đường xa xôi đi học… thật khó diễn tả cảm xúc và chia sẻ cùng họ. Nhưng dù sao, anh cũng đã ôm em, ôm em trong niềm vui sướng và hạnh phúc.

Nhưng đến sáng Chúa Nhật, anh đọc được dòng trạng thái “đầu hàng” của người bạn thân thiết của mình sau một thời gian chống chọi với căn bệnh ung thư. Anh lại một lần nữa chẳng diễn tả nổi cảm xúc của mình, anh đi ngay đến chỗ em và nói rằng người bạn đó đã đầu hàng số phận. Anh cố kiềm nén để mình đường bật khóc. Nhưng rồi anh lại ôm em và khóc, anh ôm em trong nỗi buồn và tuyệt vọng cho cuộc sống nơi người bạn kiên cường của mình…

Cuộc sống này sẽ còn lắm buồn vui, chẳng phải lúc nào cũng màu hồng và cũng không phải lúc nào cũng màu đen. Anh chỉ ước mong và cố gắng để mình sẽ biết phải sống tốt với em, để mỉnh cũng ở bên cạnh nhau trong những buồn vui của cuộc sống này…

--- Kỷ niệm tuần đầu tiên, tháng đầu tiên bước vào cuộc sống của Anh & Em ---

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.